Nếu em không phải là… con đĩ!? (Tạm biệt Y!360)

Có lẽ từ “con đĩ” là điều tội lỗi duy nhất cho đến giờ anh dành cho em. Dù không muốn thế, chẳng bao giờ muốn thế nhưng đó là một sự thật trần trụi.
Tất cả những ai bước vào quán đều phải lé mắt nhìn em. Dù đó là một gã ngồi Camry, một tay chơi đi Ps hay vài anh nhà báo phóng Viva ngang qua dạt vào tránh nắng. Em xinh đẹp. Tất nhiên! Em có cặp mắt to và đôi má luôn ửng hồng. Và hơn hết, vóc dáng của em với những đường cong tuyệt mỹ được phô hết qua cách ăn mặc hết sức “giản dị”.
Anh mới quen em, có lẽ đã gần 2 tháng. Cái buổi chiều mất điện và đầy mệt mỏi, anh lững thững rời văn phòng và tìm một quán cafe để ngồi cho hết ngày. Từ hôm đặt chân đến cái văn phòng này, anh chưa từng ngó xem xung quanh đây có gì hay ho. Anh bước vào quán em vì nó khá bắt mắt và lại gần nữa. Chỉ mất vài phút để bước vào và thả mình trên một chiếc ghế bằng mây cách điệu khá đẹp. Nhạc hơi ồn, nhưng đầu óc anh cũng chẳng còn tâm trạng để vướng bận xem là nhạc gì và có phù hợp không nữa. Phần vì mệt mỏi, phần vì em đã đứng trước mặt anh như một thiên thần với giọng miền nam rất ngọt ngào. Mất vài giây để trấn tĩnh, anh cũng kịp gọi một ly cafe đá – đồ uống ưa thích của anh ở đất Saigon này.
Vài phút sau em bước ra với một ly cafe đá pha sẵn. Em kéo ghế ngồi xuống bên cạnh và hỏi những câu làm quen bâng quơ. Anh cũng trả lời bâng quơ và không quên lé mắt nhìn em. Một cái nhìn rất nhanh nhưng đủ để lướt hết cơ thể em. Và có lẽ ai cũng sẽ làm như anh thôi, không thể làm khác. Chỉ ngồi với anh được 5 phút, em có điện thoại và sau đó ra taxi và mất hút. Anh không hiểu là có chuyện gì xảy ra, dù trong đầu anh cũng đưa ra vài giả thiết…
Và hôm sau, hôm sau nữa,… anh lại xuống quán em ngồi. Hôm thứ 2 em vẫn hỏi anh uống gì, nhưng từ hôm thứ 3, khi thấy bóng anh, thì em đã ngồi sẵn với một ly cafe ở đó. Anh không hiểu tại sao em lại ưu ái cho anh, chứ không phải là những vị khách khác trong quán? Kể cả khi em đang ngồi ở một bàn khác, nhưng nếu anh vào, em sẽ là người đến ngồi cạnh anh chứ không phải là những đồng nghiệp của em (quán có đến khoảng một tá người như em). Nhưng điều đó đã trở nên không quan trọng, bởi bây giờ anh và em đã có thể xem là bạn của nhau.
Em nhỏ nhẹ kể đôi chút về mình và gia đình. Ban đầu, theo thói quen anh nghĩ em là cô gái miền Tây, nhưng không phải. Em là cô gái đến từ Tây Ninh – một tỉnh ở biên giới Cambodia. Gia đình mà em kể cũng như bao gia đình của những cô gái phục vụ bar mà báo chí vẫn viết là “nghèo khó, hoàn cảnh…”. Em cũng chẳng được học hành đàng hoàng gì, dù như em bộc bạch là “em học khá chứ có phải ngu dốt gì đâu anh”. Hết lớp 9, em đi làm công nhân cho một công ty may mặc ở Bình Dương. Ở đó được 6 tháng thì số phận đưa em lên Saigon để làm cái nghề phục vụ bar. Lương tháng của em giờ là 2 triệu và bao ăn ở chứ không phải là 1,2 triệu tháng như ở Thủ Dầu Một. Anh ngồi nghe em kể và không hỏi thêm bất cứ điều gì về gia đình em hay quá khứ của em, bởi anh biết không nên như thế. Em nhắc khéo về số điện thoại của anh “để nhắn tin lúc buồn”. Anh chỉ cười và nói rằng điều đó chưa cần thiết.
Có hôm anh vào quán, nhưng em không có mặt. Và sau đó, em trở về với gương mặt mệt mỏi nhưng vẫn không quên dành cho anh một nụ cười tươi và lặng lẽ ngồi xuống bên anh. Giờ thì anh rất rõ là em vừa đi đâu về, dù chẳng bao giờ em nói ra điều đó. Và cứ thế, đã 2 tháng, anh đã quen với những buổi chiều muộn ngồi với em, hay với một cô gái khác lúc không có em, và quen cả những lúc nói chuyện giữa chừng, em lại vội vã vào lấy túi và kêu taxi rồi mất hút.
Hôm qua, lúc anh vừa bước vào, em đã kéo tay anh ra và bảo: “anh đi lấy xe đi, hôm nay em mời anh đi ăn”. Hơi bất ngờ vì không biết có ngày gì đặc biệt, nhưng nhìn gương mặt của em, anh đã không thể làm khác. Em dẫn anh đến một quán cafe thơ mộng và đầy yên tĩnh ở tít quận 9. Khuôn viên của quán có rất nhiều những cây, vài cái hồ nhân tạo nhỏ, những dòng nước chảy róc rách tạo ra một khung cảnh hết sức tự nhiên. Ở đây, không gian rất dễ chịu và phù hợp với những cặp tình nhân hơn là 2 người như anh và em. Em hào hứng gọi ra những món ăn nhẹ cùng Heineken. Anh chỉ còn biết nhìn em mà chẳng nói được gì. Mọi thứ để em đạo diễn (có lẽ em đã quen với điều đó). Và rồi ngớ người ra khi trước mặt anh là một cô gái hoàn toàn khác. Vẫn là em, nhưng em lúc này rất dễ thương trong chiếc sơ mi trắng kín đáo cùng chiếc váy xòe màu đen. Tóc em cũng buông tự nhiên thay vì búi cao như bình thường. Trông em rõ ràng là một sinh viên, một thiên thần áo trắng. Chợt xót xa cho cái nghề của em.
Em kể về những tháng ngày ở Saigon và những cám dỗ cuộc sống dẫn em đến con đường em đi hiện tại. Rồi bất chợt em khoe, tài khoản của em cũng đã được hơn 50 triệu rồi, dù em vẫn gửi về nhà hàng tháng đúng số tiền lương của một công nhân may. Em không muốn gia đình biết về những gì em đang làm. Em thấy tội lỗi và ghê tởm bản thân. Và hôm nay em tròn 21 tuổi. Em khóc. Anh nắm lấy tay em, nhẹ nhàng chúc mừng sinh nhật. Bất chợt, em dựa vào anh và đưa bàn tay anh vào lồng ngực nóng bỏng đang thổn thức của em. Anh như phát điên với những ý nghĩ. Anh biết, em cũng biết. Nhưng ai cũng hiểu một điều, chúng ta không nên và không thể thuộc về nhau.
Anh đã nghĩ rất nhiều về tình bạn “trong sáng” giữa anh và em. Tình bạn giữa một cô gái bán mình nuôi thân và một gã trai bán những ý tưởng để mưu cầu sự nghiệp. Ngồi một mình trong văn phòng, anh đưa ra các giả thuyết như: nếu em là một sinh viên, nếu em là một ai đó chứ không phải là một con đĩ… thì có lẽ mọi thứ sẽ khác. Và bất chợt, anh nghĩ về Hạ Âu, nghĩ về một cô gái như em trong tác phẩm nổi tiếng của Tào Đình – “Xin lỗi em chỉ là con đĩ”. Chỉ khác một điều, Hạ Âu sinh ra trong một gia đình giàu có và được học hành đàng hoàng. Còn anh không phải Hà Niệm Bân…
Đã một tuần rồi anh không xuống quán em…
-
Recent
- Nếu em không phải là… con đĩ!? (Tạm biệt Y!360)
- Entry for Hanoi n’ Hanoians…
- Nắng Sài thành… (Entry for my close friend)
- Mưa Sài thành…
- Entry for April 10, 2009
- Entry for April 07, 2009
- Bon chen để cố quên…
- Ngồi đếm thời gian…
- Quyến rũ Sài thành =P~
- Suốt ngày ăn chơi…
- Lakking \:D/
- Mùa đông hok lạnh…
-
Links
-
Archives
- May 2009 (1)
- April 2009 (5)
- March 2009 (2)
- February 2009 (1)
- January 2009 (2)
- December 2008 (2)
- November 2008 (3)
- October 2008 (3)
- September 2008 (3)
- August 2008 (3)
- July 2008 (2)
- June 2008 (2)
-
Categories
-
RSS
Entries RSS
Comments RSS